Tây Du Kí yêu quái phiếm đàm

Hôm trước có viết bài Tây Du loạn điểm nói về bốn thầy trò, tự cho rằng như thế là thiệt thòi cho anh em yêu quái, nay xin điểm qua vài nét về yêu quái trong Tây Du Kí, coi như có trước có sau, mà sau này có thời gian cũng xin thử bàn về thần tiên trong truyện xem sao. Trước mắt cứ kể chuyện yêu quái cái đã…

Vài đặc điểm của yêu quái

Gốc gác của yêu quái thì có nhiều nguồn. Nhìn chung là có thể phân ra vài loại sau: 1/ Động thực vật dưới hạ giới tu luyện lâu năm mà thành, ví như Ngưu Ma Vương, các loại hồ li tinh, nhện tinh, bọ cạp tinh, lục nhĩ di hầu…; 2/ Trên thiên đình hoặc Tây Thiên trốn xuống, loại này thì nhiều vô kể, nào là Linh Cảm đại vương (cá chép trong ao của Bồ Tát), nào là Thanh ngưu quái (con trâu của Thái Thượng Lão Quân), nào là Kim Giác Ngân Giác, Thanh mao sư, Hoàng bào quái… 3/ Vật vô tri biến thành yêu quái không rõ nguyên nhân, như Bạch Cốt Tinh vốn là bộ xương trắng; 4/ Không rõ nguồn gốc, như Bà La Sát; 5/ Đẻ ra đã là yêu quái, như Hồng Hài Nhi.

Về cách thức hoạt động thì xem chừng khá đơn điệu, lên núi tìm động, tập hợp tiểu yêu, dựng cờ lập trại, thế là bá đạo một vùng. Bá đạo hơn cả có lẽ là ba con quái vật ở Sư Đà Lĩnh, đã chiếm núi còn làm cỏ cả thành Sư Đà. Nhưng có tổ chức hơn cả vẫn là gia đình nhà Ngưu Ma Vương, cho dù gia đình này thường xuyên lục đục. Cũng có số ít yêu quái thuộc loại độc hành như Bạch Cốt Tinh.

Về lương thực thực phẩm: phần đông là ăn thịt, đặc biệt là thịt người. Món ăn mơ ước luôn luôn là thịt Đường Tăng. Không biết tên giời đánh nào tuyên truyền rằng ăn thịt Đường Tăng sẽ trường sinh bất lão, mà yêu quái từ Đại Đường tới Tây Trúc đều có thông tin. Một số ít không ăn thịt, mà cũng không thấy nói là ăn gì, như gia đình Ngưu Ma Vương chẳng hạn.

Đại gia chống lưng, xưng hùng xưng bá

Loại yêu quái sống thoải mái nhất tất nhiên là những tay trốn từ thiên đình hoặc Tây Thiên xuống. Loại này xem ra chưa có con nào bị giết cả. Ví dụ một con như Thanh ngưu quái, vốn là con trâu xanh của Thái Thượng Lão Quân, ăn trộm bảo bối trốn xuống trần gian. Chiếc vòng nó ăn trộm được đó quá lợi hại, thu được hết binh khí lẫn nước, lửa, Tôn Ngộ Không, Na Tra, Cửu Diệu Tinh Quân đều phải bó tay. Cuối cùng phát hiện ra là trâu của Lão Quân, chẳng làm gì được, lại để lão già dắt về. Có vô khối lần Tôn Ngộ Không định giơ gậy đánh chết yêu quái thì bỗng có một lão già nào đấy nhảy xuống hô to “Xin đại thánh dừng tay!” và thế là yêu quái đủng đỉnh lên trời.

Nhìn lại cái đám yêu quái thân cô thế cô, như bọ cạp tinh, bạch cốt tinh, quả là đau khổ. Bảy con nhện còn có phúc, tuy xuất thân chẳng ra gì nhưng được cái là có bầy có đàn, có chút nhan sắc, được Tì Lam Bà Bồ Tát mang về làm ô sin, kể ra tuy mất tự do nhưng không đến nỗi nào. Con bọ cạp bị Mão Nhật Tinh Quan đánh chết, Bạch Cốt Tinh bị Tôn Ngộ Không đánh chết, chẳng thấy ai đến xin xỏ cứu giúp. Ai bảo mày không có đại gia?

Gian nan miếng thịt Đường Tăng

Suốt chặng đường dài, bao nhiêu yêu quái muốn ăn thịt Đường Tăng, mà chưa kẻ nào thỏa nguyện. Trên con đường gian nan ấy, không biết bao nhiêu anh em yêu quái đã ngã xuống, chỉ vì một lí tưởng ăn thịt Đường Tăng. Nhân đây thử nói qua vài nguyên nhân thất bại, đặng các anh em yêu quái sau này nhớ lấy làm bài học kinh nghiệm, tiếp tục sự nghiệp ăn thịt.

1. Quá cầu kì, bệnh hình thức rất nặng

Yêu quái nào bắt được Đường Tăng cũng đòi phải rửa sạch sẽ, chuẩn bị nồi niêu, có chú còn nhất quyết đòi phải bỏ đói mấy ngày để Đường Tăng sạch ruột, ăn cho ngon. Một miếng thịt Đường Tăng là đủ trường sinh bất lão, thế mà còn vẽ chuyện rườm rà, chừng đó thời gian đủ để Tôn Ngộ Không mời cả thiên đình xuống giải vây rồi.

2. Kém quyết liệt, luôn do dự

Bắt được thì nên ăn thịt ngay, lại còn lo sợ lỡ Tôn Ngộ Không đến thì không đối phó được, thế là lại trói để đấy, đợi giải quyết xong hết các đồ đệ của Đường Tăng rồi ăn thịt cho yên tâm. Tinh thần kém quyết liệt như thế, thử hỏi làm sao ăn được?

Cá biệt có trường hợp ở núi Báo Đầu, còn bày ra cái trò dùng đầu người giả, nói dối Tôn Ngộ Không là Đường Tăng đã chết, để con khỉ bỏ đi. Thật là một chiêu trò nhảm nhí hết sức, tay tiên phong nghĩ ra trò đó đáng bị ném vào nồi đầu tiên. Phải biết thế nào là mắt lửa ngươi vàng chứ. Tóm lại đã bắt được nên ăn luôn.

3. Mục tiêu không kiên định, đánh nhau mang tính chất cọ xát là chính

Linh Cảm đại vương là ví dụ. Đã ăn thịt trẻ con thì ở yên đấy mà ăn thịt trẻ con. Thấy Đường Tăng đi qua lại đòi ăn thịt Đường Tăng. Con yêu quái hươu và hồ li tinh làm quốc trượng với vương phi ở thành Tiểu Tử nước gì đó cũng thế, thấy Đường Tăng đi qua mới nổi lòng tham. Như thế là không được. Sự nghiệp ăn thịt Đường Tăng là sự nghiệp lâu dài, cần có trù tính cẩn thận, có mánh khóe lừa lọc mà còn chưa chắc đã xong, đây lại còn có tư tưởng “cọ xát”, thử xem có ăn được không, như thế thì bao giờ làm nên chuyện?

Lại có cái đám nữ yêu, chẳng biết bắt Đường Tăng về để làm gì, ăn thì chẳng ăn, còn bày trò cưới xin. Nên nhớ người và yêu quái khác nhau, người ta dù có muốn cưới cũng phải ngại chứ. Chẳng thà bắt được rồi thì ăn thịt đi cho xong.

4. Chủ quan khinh địch, không tự lượng sức mình

Có bầy có đàn nhiều khi rất chủ quan khinh địch. Bảy con nhện là ví dụ. Bắt được Đường Tăng rồi, không ăn ngay thì cũng phải canh chừng Tôn Ngộ Không, đằng này chẳng thèm canh, bỏ đi… tắm. Sạch sẽ cho lắm vào, tưởng mình là thất tiên nữ thật đấy à? Trước khi ăn rửa tay xà phòng là được, lại còn bày trò đi tắm, không tắm một buổi chả chết, nhưng để Tôn Ngộ Không đánh tới nơi thì chẳng biết sống nổi mà ăn thịt Đường Tăng không.

Đặc biệt có những loại yêu quái không biết mình tuổi gì cũng đòi ăn thịt Đường Tăng, điển hình nhất là Bạch Cốt Tinh. Cả đời quanh quẩn trong cái hang bé tí, tới một con tiểu yêu cũng chẳng có, thế mà cũng học đòi đi bắt Đường Tăng về ăn thịt. Thịt Đường Tăng là thứ ai muốn ăn thì ăn đấy hả? Bậy! Bản thân thì là đồ cô hồn dã quỷ chứ quý phái gì như người khác? Nhìn chung, phụ nữ trong cái chuyện đường lối chính sách này là hơi kém lợi thế.

Nói tóm lại, muốn làm yêu quái không phải quá khó, nhưng nên chú ý những điều sau đây:

1. Nên có đại gia chống lưng, lỡ may có bị bắt thì cũng có người đến xin xỏ hộ cho mấy câu.

2. Nếu tự thân tu luyện thành yêu quái, nên có bầy đàn, cái này cần học tập ba anh em ở Sư Đà Lĩnh.

3. Tốt nhất là thôi cái trò yêu đương vớ vẩn đi, nên nhớ lấy câu “yêu là chết ở trong lòng một ít”. Soi gương lại mình lúc hiện nguyên hình xem có ra cái gì không mà đòi yêu người phàm? Cái này không phải chỉ nói nữ yêu đâu, cả đám yêu quái nam cũng thế. Bắt một bà vương phi về, bà ta được thần tiên cho cái áo toàn gai độc, ba năm trời không được đụng vào người, thế thì rước về làm cái gì? Đúng là “Vô tình bất tự đa tình khổ” – sao phải làm tội bản thân như thế?

4. Phải nhớ kĩ: hạnh phúc là bình an. Dù gì cũng là linh vật tu luyện ngàn năm, ở trên trời được thì ở yên đó, đừng xuống trần gây thị phi làm gì. Mà nếu có ở dưới trần gian, thì cứ yên tâm làm đại vương, đừng mơ tưởng cái chuyện ăn thịt Đường Tăng làm gì. Người ta có cơ cấu cả, là người bên Phật tổ, đụng vào làm gì mà có ngày mất mạng.